Những con ngựa quanh quẩn trong bóng tối bên ngoài
vòng tròn ánh sáng của ngọn lửa. Ennis choàng tay qua Jack, kéo anh lại gần,
nói rằng anh gặp hai cô con gái khoảng một tháng một lần,
Alma Jr, một cô bé mười bảy tuổi nhút nhát với chiều cao lằng khoằng như cây đậu giống anh, Francine thì như một cái dây biết đi. Jack luồn bàn tay lạnh ngắt
của mình vào giữa hai chân Ennis, nói rằng anh ấy lo lắng cho thằng
con trai của mình.

Bài liên quan: |
Chắc
chắn là nó mắc chứng khó đọc hay gì đó, mà
không hiểu gì cả, mười lăm
tuổi và hầu như không thể đọc, anh có thể
nhận ra chuyện đó rõ ràng. Chết tiệt là
Lureen sẽ không thừa nhận
điều đó và giả vờ rằng đứa trẻ vẫn ổn, từ chối nhờ bất kỳ sự giúp đỡ nào về việc đó. Anh ta không biết phải giải quyết chuyện đó
ra sao. Lureen có tiền và là người quyết
định mọi việc.
Ennis nói: “Tôi từng
ước mơ có một đứa con trai,” trong khi cởi
những nút áo, “nhưng cuối cùng chỉ có các bé gái”.
Jack nói: “Tôi không muốn trai lẫn gái. “Nhưng mọi
thứ đã diễn ra ngoài cách tôi muốn. Chả có gì đến tay tôi cho đúng cách.” Không đứng dậy,
anh ném củi khô vào đống lửa, những tia lửa bay lên cùng với sự thật và dối trá
của họ, một vài tàn tro nóng lên tay và
mặt họ, không phải lần đầu tiên, và họ cùng
lăn xuống đất. Có một điều
không bao giờ thay đổi: sự khát khao,
thèm muốn cuồn cuộn và rực rỡ của những lần hội ngộ không thường xuyên của họ đã bị che lấp bởi cảm
giác thời gian đang bay đi, không bao giờ đủ thời
gian, không bao giờ đủ cho họ.
Một hoặc hai ngày sau tại bãi đậu xe đầu đường mòn,
ngựa được chất lên xe kéo, Ennis đã sẵn sàng quay trở lại Signal, Jack thì đến Lightning Flat để gặp ông chủ. Ennis dựa vào cửa sổ xe của Jack, nói là anh ấy đã bỏ việc cả tuần, có khả năng
anh ấy sẽ không thể trốn việc được nữa cho đến tháng 11 sau khi họ vận chuyển xong bầy
gia súc và trước khi bắt đầu mùa chăn thả
trong đông.
“Tháng mười một. Vậy chuyện quái gì xảy ra cho tháng tám? Nói cho anh biết này, chúng ta đã nói là vào tháng tám - chín, mười ngày gì đó. Chúa ơi, Ennis! Tại sao anh không nói với tôi điều
này trước đây ? Anh đã có cả
một tuần chết tiệt để nói
ra vài lời về chuyện đó. Và tại sao chúng ta luôn ở trong thời tiết lạnh giá?
Chúng ta nên làm gì đó. Chúng ta nên đi về phía nam. Chúng ta nên đến Mexico
vào một ngày nào đó."
“Mexico? Jack, cậu biết công vệc của tôi mà. Trong các hành
trình, tất cả những gì tôi làm là quanh quẩn với cái tay lái và cốc cà phê. Và tôi sẽ làm việc cắt và đóng cỏ cả tháng 8, đó là vấn đề của
tháng 8. Bình tĩnh đi, Jack. Chúng ta có thể đi săn vào tháng 11, hạ một con
nai sừng tấm ngon lành. Tôi sẽ cố để mượn cái
xe cabin
của Don Wroe. Chúng ta đã có một khoảng thời gian thật vui năm đó ”.
“Anh biết đấy, anh bạn ơi, đây là một tình huống
không đáng ghét chết tiệt. Anh xem nó dễ dàng quá đấy. Giờ để gặp được anh như gặp giáo hoàng vậy."
“Jack, tôi có việc mà. Những ngày trước, tôi đã phải bỏ công việc. Cậu có một người vợ giàu
có, một
công việc tốt. Cậu quên rằng tôi đã khốn
đốn triền miên như thế nào. Cậu đã bao giờ nghe đến chuyện phụ dưỡng con cái? Tôi
đã chu cấp trong nhiều năm và còn nhiều khoản để chu cấp nữa. Để tôi nói cho cậu biết,
tôi không thể bỏ nó đi được. Và tôi không thể có thời gian nghỉ. Lần này thật
khó khăn - một số con bò cái sinh sản muộn và
giờ thì vẫn còn bò tơ. Tôi sẽ không thể
bỏ trang trại đi được. Không thể. Stoutamire là một kẻ
sinh ra từ địa ngục và ông ta đang đốt địa ngục vì tôi đã nghỉ việc cả tuần. Tôi không trách ông ấy.
Rõ ràng là ông ấy không ngủ được đêm nào kể từ khi tôi đi vắng. Sự đánh đổi là tháng Tám. Cậu có một ý tưởng tốt hơn?
"
"Tôi đã làm một lần." Giọng điệu chua
chát và đầy buộc tội.
Ennis không nói gì, từ từ đứng thẳng dậy, xoa xoa
trán; một con ngựa giậm mạnh bên trong xe kéo. Anh ta đi đến chiếc xe của mình,
đặt tay lên xe kéo, nói điều gì đó mà chỉ những con ngựa mới có thể nghe thấy, rồi quay người và đi về hướng Jack với tốc độ hùng hục.
Bản dịch của Nghênh Phong
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét