Và điều gì sẽ xảy ra nếu Erica và Paul lại đi thích nhau theo một cách nào đó, không lường trước được — điều này có thể không hề lường trước được?
Nó thậm chí có thể mang lại
cho tôi một cảm giác hồi hộp gián tiếp. Ham muốn xác thịt thường chấp nhận tất
cả các loại tiền tệ và khoái lạc do người khác mang đến có một tỷ giá hối đoái
được cho là hợp lý để người ta sẵn sàng chuyển đổi. Không ai bị phá sản khi đi
vay mượn niềm vui của người khác. Chúng ta chỉ phá sản khi không còn thấy ham
muốn ai.

Bài liên quan: |
"Các bạn có nghĩ rằng
cô ấy có thể làm cho bất cứ ai được hạnh phúc?" Tôi hỏi về cô bạn của vợ
tôi, không biết chính xác tại sao tôi lại đặt câu hỏi đó. "Một người đàn
ông như anh chăng?" Paul ngay lập tức nói thêm như thể luôn thủ sẵn một phi
tiêu để phóng ra chớp nhoáng như vậy, trong khi nụ cười ranh mãnh nhưng ẩn ý của
Erica, theo sau câu nói của Paul, nói với tôi rằng cô ấy có thể đã đọc được ý
nghĩa thầm kín nào đó trong câu hỏi của tôi. Cả hai dường như đều đồng ý rằng
tôi không phải là người dễ để người khác làm vừa lòng.
"Giá mà các bạn biết được
những thứ tôi mong muốn nó đơn giản như thế nào." "Kiểu như?" cô
ấy hỏi, gần như quá đột ngột, như thể háo hức muốn bắt gặp tôi huyên thuyên hoặc
vờ vịt gì đó. "Tôi có thể nêu ra hai điều." “Thế thì nói ra đi,” cô ấy
nói, thách thức tôi ngay tại chỗ mà không nhận ra rằng cô ấy đã nói quá vội
vàng và câu trả lời của tôi, rõ ràng ở đầu lưỡi, không giống như những gì cô ấy
mong đợi. Nhận thấy tôi do dự, anh ấy nói, "Có lẽ anh ấy không muốn trả lời."
“Có lẽ tôi có muốn,” tôi trả lời.
Một nụ cười gian nan khổ ải lại
nở trên môi cô. "Có lẽ không." Vì vậy, bây giờ cô ấy biết, cô ấy phải
biết. Tôi có thể nói rằng tôi đã làm cho cô ấy hồi hộp. Nhưng điều này, tôi biết
từ kinh nghiệm, là thời điểm khi câu hỏi táo bạo được đặt ra, hoặc thậm chí
không cần hỏi, bởi vì câu trả lời chỉ có thể là có. Nhưng cô ấy cứ hồi hộp.
“Dù sao thì hầu hết các mong
muốn của chúng ta đều là tưởng tượng, phải không?” Tôi nói, một lần nữa cố gắng
làm dịu những gì tôi vừa nói để giải thích cho cô ấy trong trường hợp cô ấy
đang cố tìm mà không thể tìm thấy. “Và một số ước mơ hoang dại nhất của chúng
ta cuối cùng chúng có ý nghĩa nhiều hơn nếu chúng không thành hiện thực so với
được trải nghiệm — anh có nghĩ vậy không?
“Tôi không nghĩ mình đã đợi
đủ lâu để biết những ham muốn bị trì hoãn là gì.” Paul phá lên cười.
“Tôi có,” cô nói.
Tôi nhìn họ, và họ nhìn tôi.
Tôi thích những khoảnh khắc khó xử như thế này. Đôi khi tất cả những gì tôi cần
là khơi chúng dậy và không vội vàng bóp chúng từ trong trứng nước. Nhưng sự
căng thẳng đang tăng lên và cô ấy vội vàng nói một điều gì đó, bất cứ điều gì, điều đó cũng cho
tôi biết rằng cô ấy thực sự đã trực giác được những gì tôi không nói ra:
"Tôi chắc chắn đã từng có ai đó làm anh bầm tím, hoặc làm anh mang vết
thương lòng rồi."
"Có," tôi trả lời.
"Một số người biến chúng ta thành con tàu đắm và mục nát." Tôi đã
nghĩ một lúc. "Trong trường hợp của tôi, tôi là người đã thực hiện vụ đánh
đắm, nhưng tôi là người không bao giờ hồi phục."
"Thế cô ấy có hồi phục
không?"
Tôi do dự một lúc. “Anh ấy,”
tôi sửa lại.
"Ở đâu?"
"Nước Ý."
“Ý, tất nhiên. Họ làm những điều khác biệt ở đó ”. Cô ấy thật thông minh, tôi nghĩ thầm nghĩ.
Bản dịch của Trần
Thiên Ca+
MỤC LỤC "FIND ME" (Call me by your name Phần 2) |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét