Hiển thị các bài đăng có nhãn Gọi anh bằng tên em Chương 4. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gọi anh bằng tên em Chương 4. Hiển thị tất cả bài đăng

13.8.19

Tiểu thuyết Gọi anh bằng tên em - Chương 4 - 03

Sau đó, một ý tưởng lạ lùng cứ bám lấy tôi: Nếu cơ thể của tôi - chỉ cơ thể của tôi, trái tim tôi – cứ than khóc vì anh ấy? Rồi tôi phải làm gì?




Điều gì sẽ xảy ra nếu cứ đến đêm tôi lại không thể đối diện với bản thân khi thiếu anh bên cạnh, thiếu anh bên trong mình? Rồi sao đây?

Hãy nghĩ đến nỗi đau trước khi thấy đau.

Tôi biết tôi đang làm gì. Ngay cả trong giấc ngủ, tôi cũng biết mình đang làm gì. Cố gắng để miễn nhiễm  cho chính mình khỏi nỗi đau, đó là những gì tôi đang làm. Rồi sau cùng tôi sẽ có thể kết thúc mọi việc theo cách này – cách của một cậu bé lén lút, thông minh. 

Mình là thế đấy – lén lút, tinh ranh và vô cảm. Tôi mỉm cười với cách tự nghĩ về bản thân như vậy.

Bây giờ mặt trời đã chiếu trên tôi, và tôi yêu ánh mặt trời với một tình yêu gần như ngoại giáo dành cho mọi thứ của trái đất này. 

Ngoại đạo, đó là những gì tôi đang có. Tôi đã chưa từng biết tôi yêu trái đất này, mặt trời này, biển cả này, mọi thứ, nhiều đến như thế nào - thậm chí nghệ thuật dường như chỉ đứng thứ hai. Hay là tôi tự lừa dối mình nhỉ?

Vào giữa buổi chiều, tôi nhận ra mình đang tận hưởng một giấc ngủ, không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự  ẩn náu – mà là giấc ngủ chìm trong giấc ngủ, giống như giấc mơ nằm trong những giấc mơ, có gì tốt đẹp hơn điều ấy chứ?

Tôi giống như đã chạm vào một niềm hạnh phúc thuần khiết, tinh tế nào đó và nó chiếm lấy mình.



Hôm nay có phải là thứ Tư không nhỉ, tôi nghĩ, và thật sự nay là thứ Tư, khi người thợ mài dao lập một cái xưởng mài nho nhỏ trong sân và bắt đầu mài hết mấy lưỡi dao trong nhà.

Cô Mafalda luôn miệng trò chuyện khi đứng cạnh, cầm một ly nước chanh cho người thợ khi anh ấy hì hục với viên đá mài. Tiếng ầm ĩ, tiếng lách cách của bánh xe máy mài rung và rít lên trong cái nóng giữa trưa, tạo ra những đợt sóng âm tràn đầy hưng phấn ào lên phòng ngủ của tôi. 

Tôi chưa bao giờ dám thừa nhận với bản thân là mình đã hạnh phúc đến thế nào khi Oliver ăn ngon lành trái đào ấy. Dĩ nhiên, điều đó đã làm tôi cảm động, nó cũng làm tôi hạnh phúc; cử chỉ của anh ấy như thể đã nói với tôi rằng “Anh tin mọi tế bào trong cơ thể em đều không được chết, không bao giờ  chết, và nếu nó chết, thì hãy để nó chết trong cơ thể anh”.

Hôm đó, anh ấy mở cánh cửa khép hờ từ phía ngoài ban công từ bên ngoài, bước vào - chúng tôi chưa định nói gì với nhau ngày hôm đó; anh ấy cũng không hỏi anh có thể vào không.

Tôi sẽ phải làm gì đây? Chẳng lẽ lại nói “Anh không thể vào”?. Tôi giơ tay lên chào anh và nói rằng tôi  không xem thường chuyện đó, không bao giờ, và để anh nhấc tấm trải giường rồi trườn lên giường tôi. 

Bây giờ, ngay khi nghe thấy âm thanh của viên đá mài giữa tiếng kêu của đám ve sầu, tôi biết tôi có thể thức dậy hoặc ngủ tiếp - làm gì cũng đều tốt cả, mộng mơ hay đi ngủ - cũng giống như nhau thôi.  Tôi sẽ chọn một hoặc cả hai .

Khi tôi thức dậy, đã gần năm giờ. Tôi không còn muốn chơi quần vợt nữa, cũng như hoàn toàn không muốn luyện mấy bản nhạc của Haydn.

Lúc này nên đi bơi, tôi nghĩ vậy. Tôi mặc bộ đồ tắm và đi xuống cầu thang. Vimini đang ngồi trên bức tường thấp bên cạnh nhà bố mẹ cô.

"Sao cậu lại đi bơi?" Cô ấy hỏi.
"Tôi không biết. Tôi chỉ cảm thấy thích thế. Muốn đi không?"

"Không phải hôm nay. Họ bắt tôi phải đội cái nó kỳ khôi này nếu đi ra ngoài. Tôi trông y như một tên cướp biển Mexico ấy. "

"Pancho Vimini này, nếu tôi bơi thì bạn làm gì? "

"Tôi sẽ xem thôi. Nếu bạn giúp tôi lên mấy tảng đá đó, thì tôi sẽ ngồi đó, xõa chân dưới nước và cứ thế đội cái nón này."

"Vậy thì đi thôi."

Tôi không cần phải hỏi Vimini đưa tay cho nắm.  Cô ấy sẽ tự động đưa tay một cách tự nhiên, theo cách mà người mù tự động cầm lấy khuỷu tay của bạn. 

"Đừng đi nhanh quá," cô ấy nói.

Chúng  tôi đi xuống những bậc thang và khi chúng tôi đến chỗ mấy tảng đá, tôi tìm thấy vị trí cô ấy thích nhất và ngồi cạnh. Đây là chỗ cô ấy thích nhất lúc ngồi với Oliver. 

Bản dịch của #GSCorp

*******
MỤC LỤC "CALL ME BY YOUR NAME"
(Gọi anh bằng tên em)



Tiểu thuyết Gọi anh bằng tên em - Chương 4 - 02

Tôi luôn biết rồi cuối cùng tôi sẽ trở lại căn phòng cũ. Nhưng tôi đã hy vọng sự chuyển đổi trở về những ngày tháng cũ - những ngày Oliver chưa đến sẽ diễn ra chậm hơn và theo một cách khoáng đạt hơn. 




Tôi nhớ lại cảnh mình nằm trên giường, vật lộn với chính bản thân để lấy được sự can đảm mà bước qua phòng  anh ấy. 

Những gì tôi không lường trước là cô Mafalda đã thay tấm ra trải giường của tôi –  đúng hơn là của chúng tôi. May mắn thay, tôi đã xin Oliver cho tôi cái áo sơ mi Billowy của anh ấy vào buổi sáng hôm đó, sau khi tôi chắc chắn rằng anh ấy đã mặc nó trong suốt thời gian chúng tôi ở Roma. 






Tôi cất cái áo trong một túi giặt bằng nilon của phòng khách sạn chúng tôi ở, và chắc một điều tôi sẽ phải giấu nó khỏi sự tò mò của bất kỳ ai trong suốt quãng đời còn lại của mình. 

Có vài đêm, tôi lấy chiếc áo Billowy ra khỏi cái túi, đảm bảo rằng nó không bị vương cái mùi của túi nhựa hoặc mùi quần áo của tôi, rồi giữ nó bên cạnh, cuộn hai cái tay dài của chiếc áo vòng quanh người rồi thì thầm tên của mình trong bóng tối.

Ulliva, Ulliva, Ulliva-Oliver đã gọi tôi bằng cái tên của anh khi anh bắt chước cách gọi đổi ngôi của cô  Mafalda và chú Anchise.

Rồi tôi cũng gọi anh bằng tên của anh ấy, với hy vọng anh ấy sẽ gọi lại cho tôi, rồi tôi lại thay anh ấy mà thì thầm tên của chính mình Elio, Elio, Elio. Một mình tôi gọi đi gọi lại như thế đấy.



Để tránh phải bước vào phòng ngủ đi từ phía ban công để rồi phải nhận thấy anh ấy đã không  còn ở đây, tôi đã sử dụng cầu thang giữa nhà. Tôi mở cửa phòng, bỏ ba lô xuống sàn, và ném mình lên chiếc giường  tràn đầy ánh nắng ấm áp. 

Ơn trời: họ đã không giặt tấm khăn phủ giường. Đột nhiên tôi thấy rất vui khi được trở lại đây. 






Tôi đã ngủ quên ngay lúc đó và quên mất tất cả mọi điều, về chiếc áo Billowy và mùi thơm của nó, và về chính Oliver. Ai có thể cưỡng lại giấc ngủ lúc hai ba giờ chiều trên cái mảnh đất đầy ánh mặt trời của miền Địa Trung Hải cơ chứ?

Mệt mỏi khi tỉnh giấc, tôi quyết định luyện đàn vào cuối buổi chiều và bốc trúng bản nhạc của Haydn ngay đúng chỗ mà tôi đã cất nó. Hoặc là luyện đàn hoặc là đi qua sân tennis và ngồi dưới ánh mặt trời trên một băng ghế ấm áp nào đó để tận hưởng những luồng năng lượng hạnh phúc lan tỏa qua cơ thể và xem có ai sẵn sàng làm một trận đấu không. 

Luôn luôn có ai đó.

Tôi  không  dám đón nhận những giấc ngủ thanh thản trong đời. Sẽ còn nhiều thời gian để khổ đau lắm đây, tôi nghĩ vậy. 

Nỗi đau rồi sẽ đến, theo một cách âm thầm, như tôi từng nghe là mọi thứ sẽ diễn ra kiểu như vậy, và rồi sẽ chả có cách gì mà xoa dịu được.  

Dự liệu về nỗi buồn để vô hiệu hóa nỗi buồn - đó là một cách ứng xử hèn nhát và vô nghĩa, tôi tự nói với bản thân mình như vậy, và cũng tự biết mình là một chuyên gia giỏi về nghệ thuật xoa dịu nỗi đau. 

Và nếu nỗi đau ập đến dữ dội thì sao? 

Điều gì sẽ xảy ra nếu nỗi đau đến và không chịu rời đi, nỗi buồn cứ thế mà ở lại, rồi giày vò giống như  những ước muốn tuyệt vọng có được anh ấy bên cạnh trong mấy đêm nay  -  giống như tôi đã đánh mất một phần thiết yếu trong cuộc sống của mình, giống như tôi mất đi cánh tay trên cơ thể mà rồi khi nhìn những chân dung cũ của mình treo khắp nhà lại thấy mình đã từng có cánh tay ấy. 

Thiếu cánh tay ấy, mình không còn là mình nữa rồi.

Mình đã đánh mất, mình biết mình sẽ đánh mất, và mình đã chuẩn bị để mất nó; nhưng rồi mình lại không thể sống với sự mất mát. 

Rồi những hy vọng sẽ không nghĩ đến sự mất mát hay những cầu nguyện không mơ thấy nó cũng lại đau đớn như chính sự mất mát ấy.

Bản dịch của #GSCorp
*******
MỤC LỤC "CALL ME BY YOUR NAME"
(Gọi anh bằng tên em)



Tiểu thuyết Gọi anh bằng tên em - Chương 4 - 01

"Chú Anchise đang đợi tôi ở nhà ga. Tôi nhìn thấy chú ấy ngay khi con tàu chạy vòng quanh vịnh, rồi chậm lại và gần như che khuất những cây bách cao mà tôi yêu thích, qua những tán cây đó, tôi luôn nhìn thấy thấp thoáng khung cảnh nồng hậu của biển giữa chiều. 




Tôi hạ thấp cửa sổ để cho gió thổi vào mặt, và nhìn vào chiếc xe của chúng tôi đang đậu xa xa phía trước. Đáp tàu tại B luôn làm tôi hạnh phúc. Nó nhắc tôi nhớ đến những lần xuống tàu vào đầu tháng Sáu khi kết thúc mỗi năm học. 

Gió, cái nóng, cái đường ray màu xám lấp lánh với  cái nhà chờ đã bị đóng cửa vĩnh viễn kể từ thời Thế chiến thứ nhất, sự im lặng chết chóc, tất cả tạo nên cái mùa tôi thích nhất trong năm, đúng vào thời điểm hoang vắng và đáng yêu trong ngày. 

Mùa hè vừa mới bắt đầu, có vẻ như những chuyện đó chưa từng xảy ra, đầu tôi vẫn còn rối tinh với việc nhồi nhét kiến thức vào những phút chót trước khi thi cử, và đây là lần đầu tiên trong năm tôi nhìn thấy biển. 

Oliver là ai nhỉ?




Tàu dừng lại trong vài giây, thả xuống khoảng năm hành khách. Rồi tiếng hú cất lên, tiếp theo là tiếng rung của động cơ. Sau đó, cũng dễ dàng như lúc chúng dừng lại, những toa tàu lần lượt nối nhau ra khỏi nhà ga, từng toa một, lướt đi trên đường ray. Rồi chỉ còn sự im lặng bao trùm. 

Tôi đứng một lát dưới cái mái vòm làm bằng gỗ khô. Toàn bộ nơi này, bao gồm cả cái nhà chờ, bốc lên cái mùi hăng hắc của hương dầu, hắc ín, sơn bong tróc, và mùi khai.

Và như mọi khi: những con chim két, những cây thông, đám ve sầu.

MÙA HÈ!

Tôi thỉnh thoảng nghĩ về niên học kế tiếp. Ơn trời, với cái nóng và cái mùa hè còn kéo dài quanh tôi, nghĩa là còn vài tháng nữa mới tới niên học mới.





Vài phút sau khi tôi xuống tàu, chuyến tàu tới Rome trên đường ray ngược chiều đã khởi hành - luôn đúng giờ, chuyến tàu đó. 

Ba ngày trước, chúng tôi đã cùng lên chính chuyến tàu này. Bây giờ tôi nhớ lại lúc đó, trên chuyến tàu ấy, tôi đã nhìn chằm chằm từ cửa sổ và trầm ngâm: vài ngày nữa, tôi sẽ phải quay trở lại đây, sẽ lại đơn độc, sẽ căm ghét điều đó; do đó, phải chuẩn bị mọi thứ để đối diện với sự thật đơn độc ấy.

Giống như một cách cảnh báo bản thân. Tôi học cách chấp nhận thực tế là mình đã mất anh: không phải theo kiểu uống những liều giảm đau trước khi cơn đau ập đến; mà theo kiểu của những người mê tín: chuẩn bị tâm lý để chấp nhận những những điều tồi tệ nhất  mà số phận đem đến – đó cũng là một cách để làm dịu cơn đau. 

Cũng giống như những người lính được huấn luyện để chiến đấu trong đêm tối, tôi đã sống trong bóng tối để không bị mù tối khi bóng đêm ập đến.

Tập sống quen với nỗi đau cũng là cách để xoa dịu những cơn đau. Đó là vi lượng đồng căn liệu pháp.

Sau đó, tôi bao quát lại mọi thứ xung quanh.
Ngắm lại quang cảnh của vịnh.
Nghe lại mùa thơm của cây thông.
Nhìn lại nhà chờ sân ga. 
Ngắm nhìn những ngọn đồi ở xa để nhớ lại buổi sáng chúng tôi quay trở lại B. và lao nhanh xuống chân đồi, gần như va vào một cô gái người Roma. 
Nghe lại mùi của dầu, nhựa đường, sơn men … nhìn lại, nghe lại, nhớ lại, ngưởi lại …





Anchise  cầm lấy ba lô của tôi và đề nghị mang nó giúp tôi. Tôi bảo chú ấy đừng làm vậy; ba lô không nên để ai khác cầm, trừ người sở hữu đeo nó. Chú ấy không hiểu chính xác ý tôi là gì, nhưng đưa cái ba lô lại cho tôi. 

Chú hỏi Signor Ulliva (= Mr. Oliver) đã đi chưa.

“Vâng, sáng nay”.

"Có buồn không?" chú ấy dò hỏi.

"Có, một chút."

“Anche a me duole, Tôi cũng thấy buồn”

Tôi tránh ánh mắt của chú. Tôi không muốn khơi cho chú nói gì thêm, thậm chí đề cập đến chủ đề đó.

Khi tôi đến, mẹ tôi muốn biết tất cả mọi thứ về chuyến đi của chúng tôi. 

Tôi nói chúng tôi đã không làm gì đặc biệt, chỉ đi tham quan Capitol, Villa Borghese và San Clemente. Nếu không tham quan thì chúng tôi đi tản bộ. Có rất nhiều đài phun nước. Rất nhiều nơi lạ vào ban đêm. Và hai bữa ăn tối.

"Ăn tối à?" Mẹ tôi hỏi, với giọng điệu của người chiến thắng ngầm, kiểu như “thấy chưa, tôi đoán không sai mà!”.

"Và với ai?"  Mẹ tôi hỏi tiếp

"Với mấy người"
 "Với người nào cơ?"
 "Mấy nhà văn, nhà xuất bản, bạn của anh Oliver ấy. Chúng con ở lại mỗi tối.”

"Nó chưa mười tám tuổi, mà anh ta dẫn nó ăn chơi vậy rồi", cô Mafalda buông lời mỉa mai chua chát. Mẹ tôi tán đồng.

"Mọi người đã bài trí lại phòng của con như trước đây. Mọi người nghĩ con sẽ thích căn phòng lại trở về như cũ.", mẹ tôi nói.

Ngay lập tức tôi cảm thấy buồn và giận. Ai cho họ cái quyền đó chứ? 
Rõ ràng là họ, cùng với nhau hoặc từng người, đã tò mò can thiệp vào đời tư của người khác.

Bản dịch của #GSCorp
*******
MỤC LỤC "CALL ME BY YOUR NAME"
(Gọi anh bằng tên em)



SPONSORS