"Cậu đi Mexico hả, Jack?" Mexico là nơi
có những dịch vụ đồng tính mà anh ấy đã nghe kể. Bây giờ anh ta đang cắt qua hàng rào, đi vào khu vực bắn.

"Cậu đi Mexico hả, Jack?" Mexico là nơi
có những dịch vụ đồng tính mà anh ấy đã nghe kể. Bây giờ anh ta đang cắt qua hàng rào, đi vào khu vực bắn.
Những con ngựa quanh quẩn trong bóng tối bên ngoài
vòng tròn ánh sáng của ngọn lửa. Ennis choàng tay qua Jack, kéo anh lại gần,
nói rằng anh gặp hai cô con gái khoảng một tháng một lần,
Alma Jr, một cô bé mười bảy tuổi nhút nhát với chiều cao lằng khoằng như cây đậu giống anh, Francine thì như một cái dây biết đi. Jack luồn bàn tay lạnh ngắt
của mình vào giữa hai chân Ennis, nói rằng anh ấy lo lắng cho thằng
con trai của mình.
Những câu hỏi kiểu như: Bạn
đánh giá cảnh cuối của bộ phim như thế nào? Bạn nghĩ gì về hai diễn viên lớn tuổi
đó? Bạn có thích bộ phim đó nhiều như bộ phim trước của cùng đạo diễn không?
Tôi thấy mình thích những bộ phim đột ngột kết thúc bằng một bài hát. Bạn có
như vậy không?
"Nhưng mà thời gian!" anh ấy nói. "Thời gian!" hòa lẫn một nụ cười ngượng nghịu, hối lỗi với một tiếng thở dài khiêm tốn. Thế nghĩa là anh ấy đã tìm kiếm thông tin về tôi và biết về cuộc hội thảo của tôi mang chủ đề triết học thời kỳ tiền Socratics. Điều này khiến tôi cảm thấy lâng lâng. Anh ấy đã sắp đến hạn cho cuốn sách của mình về nghệ sĩ piano người Nga Samuil Feinberg. Tôi chưa bao giờ nghe nói về Feinberg trước đây và cảm thấy nó tạo thêm một khía cạnh khác về con người anh ấy mà tôi ước mình có thời gian để biết rõ hơn.
Họ chưa từng gặp nhau trước
đây, vậy mà lúc này cả hai cùng bước ra khỏi thang máy. Cô ấy đi giày cao gót,
anh ta đi giày đế xuồng. Đi đến tầng của tôi, họ mới phát hiện ra rằng họ đang
đi đến cùng một căn hộ và thậm chí họ còn biết một người chung, một Clive nào
đó – một người mà tôi không biết gì. Làm thế nào hai người họ lại vỡ ra được
nhân vật Clive kia khiến tôi thấy thật kỳ
lạ, nhưng rồi tôi nghĩ tại sao phải thấy gì kỳ lạ vào một buổi tối vốn đã hứa
hẹn là lạ kỳ, vì hai người mà tôi vô cùng muốn gặp trong bữa tiệc chia tay của
tôi thực tế đã đến cùng nhau.
Ở Texas, cha vợ của Jack qua đời và Lureen, người thừa kế việc kinh doanh thiết bị nông nghiệp, đã thể hiện tốt kỹ năng quản trị và xử lý các giao dịch khó. Jack nhận thấy mình mang một chức danh quản lý mơ hồ, chuyên đi kiểm tra kho hàng và tham dự các triển lãm máy móc nông nghiệp. Hiện anh ta đã có một số tiền và tìm mọi cách để chi tiêu trong những chuyến đi thu mua.
Trong một khoảnh khắc, và
ngay khi tôi đang nghe Michel nói chuyện, tôi chợt nghĩ rằng chỉ có một người
duy nhất trên hành tinh này mà tôi muốn sau này vuốt mắt cho tôi. Và người ấy,
tôi hy vọng, dù không nói một lời nào với tôi trong nhiều năm, sẽ băng qua địa
cầu để đặt lòng bàn tay lên mắt tôi lúc lâm chung, cũng như tôi sẽ đặt lòng bàn
tay của mình lên mắt anh ấy.
Tên của lời cầu nguyện Do
Thái là gì?"
"Kol Nidre."
"Nó có được niệm cho người chết không?"
"Không, lời cầu nguyện
đó được gọi là Kaddish."
Chúng tôi đứng lên và anh ấy
đề nghị chúng tôi quay lại qua cánh rừng để đến cái hồ nước.
“Điều em nghĩ chúng ta nên làm là tìm ra Ariel Waldstein là ai. Có lẽ có ai đó có thể biết nhiều hơn về ông ấy.”
"Có lẽ. Nhưng ông ấy qua đời khi đã 62 tuổi, điều này khiến một người thân của ông ấy nếu còn sống thì ở tuổi rất, rất cao”.
Sau khi uống cà phê, Michel
duỗi chân hết cỡ xuống gầm bàn và có vẻ hài lòng với bữa sáng. “Thêm ly nữa nhé?"
anh ấy hỏi. Tôi gật đầu đồng ý. Michel gọi thêm hai ly cà phê. Chúng tôi không
nói thêm gì.